Hãy mở trang web bằng trình duyệt Google Chrome

Novelz website đọc truyện online

 Quên mật khẩu
 Đăng ký

GOD'S LAND

[Lấy địa chỉ]
Đăng lúc 3-2-2020 23:09:31 | |Chế độ đọc
God's Land-GOD'S LAND(1)

; a+ g. q1 t( L' N2 B7 W; |. K7 w) I" Y7 b5 ^0 w
GOD'S LAND

6 O+ k+ j6 Q4 V

$ ?1 P1 o) Z3 l/ G& H
* M0 k; - m9 Q4 J7 ~" S( O6 W+ ^4 j"Thế giới này..."7 G4 X8 r) W$ n5 ?( s$ @
"Nó đã lệch khỏi quỹ đạo của ta..."
- ~) P& j1 r  E"Có lẽ ta không nên tạo ra con người, Nhưng....."# a, D% C( `/ j+ W' O
"Dù sao ta cũng đã tạo ra chúng..."
8 U( l% {) W0 |' n$ y8 f/ [1 G"Những kẻ ngu muội được tạo ra dưới bàn tay ta, ta cho các ngươi một cơ hội nữa, hãy đến với..."
. r; F# b, B. f4 _* r-TRÒ CHƠI CỦA CHÚA-$ q. U( E8 u* B- z
...: T! d9 J5 ]  h
" Tôi ghét cuộc sống của mình "
; q$ e2 u  ?) e" vô vị "4 S: - B$ R" `) K8 t  n) v2 s9 u
" tôi muốn có một cuộc sống đơn giản, tôi muốn một thứ chân thật, tôi muốn... "7 p7 i, J6 l5 @0 Y) m( R7 H
" tôi ghét việc chìm trong những ảo tưởng như vậy "
" a+ ^: S: ?/ E" tôi ghét các quy luật "
. K; M6 Q- i6 _  _% u" tôi ghét thế giới này, và..."
2 T4 j* X7 t4 a6 & t6 V* u
" tôi ghét bản thân mình "
1 n$ v2 C  c' D Và rồi tôi nghe thấy giọng nói đó, giọng nói của một đứa trẻ....
- B* ~+ L% {7 I! _7 ~. ECHÀO MỪNG ĐẾN VỚI BẢN TIN CỦA CHÚA !!
+ a3 j  k# C- a& b" U1 h
# h( Y) E3 b3 g2 m' G1 j+ |
. b6 F( A/ h7 M1 a: f. O7 U7 H% k- ?. d
=============================

9 F, R8 w& _' ]3 d4 L+ @
/ v/ K2 w6 4 }# s) S) q3 h3 p, |9 a/ C: C, c( F/ * |) h: [7 T
Chapter 1: Một ngày không như mọi ngày
4 X& y/ t8 R# [* l
% X' a: R2 y( W7 j7 W1 yTiếng tích tắc vẫn luôn vang vọng trong đầu cho đến khi nó trở thành tiếng đổ chuông kêu réo khắp phòng từ một chiếc đồng hồ cũ kĩ, không nhớ rằng nó đã tồn tại được bao lâu nhưng với vết sơn mòn trên mép cùng vài vết xước hiện rõ trên mặt tấm kính và kim phút chạy lệch vài nhịp thì chắc rằng nó đã ở đó, bám đầy bụi rất nhiều năm rồi. Tôi vẫn còn nhớ mang máng ngày mà bố mua nó cho tôi từ một cửa hàng đồ lưu niệm trong dịp sinh nhật 4 tuổi, hay là 5 gì đó.
, f" z3 G( S; {1 t
1 C9 O; H0 y! |! `9 ]0 ~6 s -HI TO RI!!!! Dậy mau, trễ học bây giờ!4 ^$ y- N5 N; b) ~6 l% m

. Y* Q6 p. n Tiếng bước chân lộ rõ vẻ tức giận, ầm ập trên nền gỗ, càng ngày càng gần, tiếng lách cách từ nắm cữa xoay chiều, tiếng cót két từ cánh cửa gỗ phát ra nghe thật chói tai, từ phía cánh cửa hiện ra một người phụ nữ với đôi bàn tay đã chai sần nhiều đi nhưng gương mặt của bà vẫn như mới 20, là mẹ tôi.
8 E0 Z( Z9 O! a5 N$ b
' j) U9 F" t: Q6 J9 ]
Bà đẩy cánh cửa và cố gắng lao vào phòng tôi, cánh cửa kẹt phải đống rác vươn vãi khắp sàn cùng vài cuốn truyện đọc dở rải rác khắp nơi, bà len lỏi qua chúng như một điệp viên gỡ mìn thuộc gamer hạng top, bà kéo toang tấm màn cửa sổ khiến cái ánh nắng chói chang của buổi sáng đập thẳng vào mắt tôi, tôi đành lồm cồm bò dậy.
. {1 r& H+ u' F, k5 S+ _* f% A5 W* K# q" |
- Đồ ăn mẹ làm sẵn ở dưới nhà rồi nhé, dậy nhanh rồi đi học đi, mẹ phải đi làm rồi, chút nữa nhớ khóa cửa cẩn thận nhé! nhớ đi học đấy nhé ! bỏ con vài ngày là còn thành hikikomori mất! Tranh thủ dọn dẹp cả cái núi rác của con đi !124 F  h5 h/ R3 P7 ~8 |! I; N

# F. X/ e" j9 A Nói chưa dứt câu bà đã chạy xuống dưới lầu, tôi lờ đờ một lúc sau đó lại ngã ra giường.
! c  p' }2 j/ j. Z4 e, L; d  ]$ |# c7 ?& Q0 z0 o  `' M/ ~' s; W
- Dậy đi đó đừng có ngủ nướng đấy!% W7 ]4 d/ g) i/ Z" a  l

# ~) k0 _- d9 w) u# a; A6 s. M Dường như bà đã đoán được toàn bộ ý định của tôi rồi, có lẽ tôi cũng phải dậy để đi học, lăn vài vòng trên giường, vươn vai lên cái đồng hồ vẫn đang reo inh ỏi nãy giờ, tôi mất đà ngã đập mặt xuống nền nhà.3, B; i% Z  p7 t, T

& C* `5 L. Z( N) {4 X
  Loay hoay trong phòng cũng mất 10 phút, tôi đi xuống lầu cùng bộ đồng phục mùa hè với chiếc áo phông cùng áo khoác ngoài màu vàng trông rõ chán, tôi ước gì nó là màu đen. Đồ ăn mẹ nấu giờ cũng đã nguội gần hết, tôi ngồi vào bàn, ăn được vài miếng thì buông đũa, gạt hết đống trứng và rau vào bát cơm của Nekoma ( con mèo nhà tôi ) sau đó khóa cửa cẩn thận rồi đi học.( Y4 p# ?! Q0 }6 O# V

' v0 R# }5 J# k- k9 ]2 e0 ]; P+ U Quãng đường tới trường là khoảnh khắc bình yên nhất trong ngày, ngoài việc đi học ra hầu như tôi không bao giờ ra ngoài, do đó cảm giác được đi bộ mỗi sáng là lúc tôi cảm thấy thoải mái nhất so với việc cắm mặt vào game và máy tính lúc ở nhà.0 i, ~- w  G% F' P- z
( h! ) M  Z7 r0 }0 v
Nhưng, tôi lại ghét việc đi học, không phải là việc điểm số của tôi có vấn đề hay ở trường xảy ra nhiều chuyện không may đối với tôi, thứ duy nhất khiến tôi ghét nó là sự ồn ào, những nhóm người luôn cười nói xung quanh thì ở đâu cũng có, tôi cũng đã từng là một người trong số họ, nhưng từ sau cái chết của cha tôi, ông bị tai nạn giao thông, tôi dần sống khép kín lại, tôi ít nói chuyện, ít giao tiếp hơn, tôi dần trở nên ích kỉ, và việc đó tạo nên một suy nghĩ luôn lẩn quẩn trong đầu tôi: Tôi không thuộc về nơi này.2
8 h/ f  c; ~: u$ r7 f
  }" t; p! f  A) N1 U* f- F Kể từ khi đó, tôi lại thấy ghê tởm những nhóm người cười đùa xung quanh, dần dần tôi đã bị tách ra khỏi xã hội, hay nói đúng hơn là môi trường học của tôi, đó là lý do tôi ghét việc tới trường.

; Y/ j* V+ n0 w8 a8 v( J$ Z& Q3 s, ^4 C% x2 g
- Này là tên đó đúng không?8 G! g& h, M" p9 ~' n' T$ V0 L

5 B5 _2 P# M- W+ L- Ừ, hắn là người đã nghỉ hết 4 buổi trong tuần đầu tiên đi học đấy?' _" A# E. V) T. w  [1 _7 E* L
8 j9 n1 e% g5 j" C" j) q6 V1 _
- Nghe bảo khó giao tiếp với hắn lắm nhỉ?+ o  |2 @$ d  F5 B; + ]
5 m6 Y# R& E3 O8 `0 ~, `
- Ừ, trông hắn thật khó ưa.4 s& D' o/ J7 L4 B0 H+ x+ y
- f+ A( Q" I# m* f0 A, d4 Q
Chưa bao giờ để tôi yên một lần, đấy là việc mỗi lần khi tôi bước vào lớp, Nhưng việc này như thường lệ rồi nên tôi cũng không quan tâm lắm, tôi đi thẳng tới bàn của mình, rút lấy điện thoại từ trong cặp ra, tối qua tôi vẫn chưa làm xong cái event game nên hôm nay tôi cố cày nốt vậy.. S2 I" m) s4 v3 c/ `

/ @: U/ }, 5 E6 ]8 u; X Được một lúc thì màn hình điện thoại của tôi gặp phải vấn đề, nó liên tục bị giật, sau đó là rè sóng, tắt hẳn màn hình, không chỉ riêng mình điện thoại của tôi, hầu như tất cả điện thoại trong lớp đều bị, ngay cả màn hình quảng cáo của cửa hàng tạp hóa đối diện trường, phòng phát thanh cùng với phòng chiếu của trường, thậm chí là cả trên cửa kính, trong cốc nước..... tất cả những vật có thể phản chiếu hình ảnh đều chỉ hiện lên một thứ duy nhất, là gương mặt của một đứa bé khoảng 12 tuổi chỉ quay được nữa mặt.

1 B8 U. L* E' V! H+ C) j
( K, l; D8 P) D8 H0 d: c9 - Mic test, Mic test! chắc là được rồi nhỉ.... Vậy thì....
* h0 _- S; D+ ^9 l. c: k! j# F. f* H7 u  Y7 n3 ~8 K
- Chào mừng mọi người đã đến với bảng tin buổi sáng của chúa !



Website truyện online Novelz

Trả lời nhanh Lên trên Trở lại danh sách