Hãy mở trang web bằng trình duyệt Google Chrome

Novelz website đọc truyện online

 Quên mật khẩu
 Đăng ký

Chương 80: Phát triển Drintle (P2)

[Lấy địa chỉ]
Đăng lúc 13-9-2020 17:13:53 | |Chế độ đọc
, r0 f1 R6 v+ g( g8 7 ]1 u
 Một ngày mới lại bắt đầu rộn rã ở Drintle, ai nấy đều nhanh chóng trở lại công việc thường ngày, đặc biệt là những mạo hiểm giả đang háo hức để chuẩn bị lên đường làm nhiệm vụ khi hôm qua phãi trì hoãn theo lệnh của lãnh chúa Cain. Nhưng vừa ra đến cổng thành, những ai được cho là thương nhân đến từ thành phố khác, hay những người được cho là những mạo hiểm giả tài năng đều té ngã ngửa khi thấy sự thay đổi mới lạ của tân bức tường thành, thậm chí ngất xỉu là đằng khác.8 g/ `4 I7 `5 d4 t/ `/ A
 Vâng, với một bức tường thành Drintle mới cao 10m được xây trong một ngày thì ngạc nhiên không có gì là lạ. Đặc biệt là còn có một con sông mới không biết từ đâu chui ra xuất hiện trước cổng, nếu bạn là một pháp sư, hẳn sẽ nghĩ ngay là do phép thuật được một người có tay nghề điêu luyện tạo nên bởi thường thì nước tạo bởi ma thuật sẽ tinh khiết hơn loại nước bình thường khi để ý kỹ. Cứ như vậy, Drintle nhiều lúc bị lầm tưởng là một lâu đài hoàng gia của một tiểu vương quốc nào đó khi nó có một tân bức tường thành kiên cố gấp tỷ tỷ lần so với Esfort.2 Y7 c* b+ I3 T6 }: J/ r% a
 
! {8 x& C6 c7 O. } Ban đầu khoảng cách từ bức tường so với trung tâm thành phố chỉ vỏn vẹn 2km, nhưng giờ đây đã được Cain ‘hack game’ lên thành 6km rồi, và dĩ nhiên là cậu ấy hoàn toàn không để ý đến hậu quả sẽ như thế nào mặc dù cũng mường tượng được một ngày nào đó không xa sẽ vào gặp ‘cha vợ’ của mình trong lâu đài ở vương đô .
6 j- [1 w8 m/ h
 Về phía diện tích, Cain đã mở rộng thành phố gấp 9 lần so với phần diện tích ban đầu. Nhờ vậy mà lãnh thổ Drintle giờ đây cũng gần tương đương so với các thành phố khác,  Cain nhà ta ban đầu định mở rộng gấp mấy chục lần cơ, nhưng với cơn nổi khùng của Alex thành thử cậu phải giới hạn tới con số 9.8 x; }; Q8 t  L- W
 Ngay trong đêm hôm đó, cậu đã nhờ Lula chuẩn bị các bản vẽ về các cơ sở hạ tầng và quyết định trở về thủ đô hoàng gia cho buổi học hôm sau.
% u$ v8 V$ R9 Z6 |- M Theo tiến trình đã định, ban ngày Cain đến trường đi học; khi tan học cậu lại dịch chuyển về Drintle để duy trì chính sách xây dựng đang thực hiện.
9 M% C5 R) O$ c3 h# D Hiện cậu chưa vội phá hủy bức tường cũ  do giữa bức tường cũ và mới là một cánh đồng hoa, nếu muốn phá hủy nó thì phải san phẳng vùng đất đó. Do  vậy cậu cần thời gian suy nghĩ nên bố trí vườn hoa này sao cho hợp lý.
% ?* M" K5 U# h! ~3 w: @$ A/ L Tuy nhiên ma thuật của cậu có thể bị lộ khi giờ đây đã có một hàng rào và lối di chuyển giữa cổng mới và cổng cũ. Nên  khi thực hiện ma thuật không cẩn thận sẽ tạo nên những tin đồn không hay. Mà bạn biết rồi đấy, đã là tin đồn thì khi truyền đến tai từng người thì nó sẽ biến thành nhiều dị bản khác nhau, nói cách khác là 1 tin đồn truyền đến tai 100 người thì sẽ hình thành 100 tin đồn khác nhau. Và khi sức ảnh hưởng của tin đồn đến lâu đài hoàng gia thì chắc chắc Cain sẽ bị ‘ ăn cám’.
5 X, k; d: h3 b! t! Z
 ===================================================================4 _5 }! F. T4 C5 L
    ===================================================================3 |0 E, Q2 G; B/ I5 ^
Buổi học trên trường cuối cùng cũng kết thúc, tôi nhanh chóng dịch chuyển đến Drintle để tiếp tục công việc đang dang dở./ Z, t6 ^7 _# d) {6 L) L
- y' J+ @0 K# o$ O. U: C- E0 t- ^

! u; n% t8 [* ~% u. N% T7 b  [& z; c9 W* v) X! ^# Y5 ]( J$ O+ Y+ Q
"Tại sao tôi lại làm nhiều việc như thế này chứ ?!!!!!!!................. ..."
/ h8 V6 j! K2 M! t' a6 }2 R& q- W% h% e: L# X% O3 Z; }8 P;
 Có lẽ bạn đang thắc mắc đầu đuôi câu chuyện gì đã xảy ra và tại sao tôi lại phàn nàn ở trên. Thực ra là sau khi đến Drintle, Lula và Alex đã giao cho tôi hai công việc, một là xem các bản vẽ, hai là xét duyệt những tài liệu mới trong ngày hôm nay. Đúng là tôi có thể dư sức phá hủy cả thành phố Drintle, nhưng dù có lượng ma thuật vô hạn mà phải làm đi làm lại cùng một việc thì thật sự rất chán. 8 d1 c  h0 z# G  f% B
 & H) z5 Z0 B  n- i  G
"Cain, chỉ còn một chút nữa thôi, chúc chú may mắn!"0 E; I# A5 O# S% b+ P1 C
4 F$ l# L. z2 j3 z/ j1 M2 R/ d
 Alex bây giờ đã là cán bộ chính thức của Drintle rồi, nhưng tôi lại cực kỳ không thích lời chúc mừng của ảnh chút nào, kiểu như ảnh đang giao hết công việc cho tôi vậy. Và điều tiếp theo mà tôi rất rất rất rất rất rất muốn nổi khùng khi mà Lula và Dalmatia đều mỉm cười gật đầu hài lòng sau lời của Alex.

0 t9 h% i. T' k& g Không thể kháng cự lại những nụ cười mang nhiều ẩn ý của ba người họ, tôi miễn cưỡng ngồi vào bàn xem qua đống tài liệu trên bàn. Với tờ đầu tiên, đó là ý kiến của Alex về việc khi xây bức tường thành mới và mở rộng lãnh thổ thì đồng nghĩa với việc phải gia tăng binh lính canh gác ở mỗi khu vực......bala..bala..bala.....vân vân ....và mây mây....... cuối cùng cũng xong tờ cuối cùng, …………..tất nhiên là bản thân tôi phải khóc vì vui sướng rồi.
3 N0 ^& Y. 4 ^- _! y& s May mắn thay là khi tôi không có ở đây thì vẫn còn Dalmatia, tuy đã về hưu nhưng Dalmatia vẫn từng là một vị tướng Quỷ nên ông ấy có một lượng ma thuật dồi dào và có thể tạo ra những nguyên liệu xây dựng để bổ sung những thiếu sót vật liệu trong kho..
- j3 [7 ~1 Y1 b( ]5 J
# j) P0 X$ k5 i8 E% L"Cậu cứ yên tâm để chuyện đó cho tôi."
; B7 S3 T$ S' A  H" G' V5 R& O3 z6 N. B
 Tôi cảm thấy hài lòng nhẹ nhõm khi Dalmatia nói vậy sau khi tôi đề cập tới chuyện nguyên vật liệu thô.5 H( Y3 h7 h2 n) a) J  Y$ p
 Vừa hình dung suy nghĩ,  tôi vừa lắng nghe những báo cáo của Lula về việc thiết kế nhà cửa, đối với việc phải xét duyệt đống tài liệu ở trên kia thì công việc này nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Tuy là sau buổi học cơ thể tôi cảm thấy có chút mệt mỏi nhưng sẽ không có vấn đề gì nếu tôi sử dụng ma thuật của mình để giải quyết cơn ngứa tay ngứa chân lâu ngày không vào rừng đi săn.

) d1 5 Z* t% Q; {( [  J Có thêm Lula, mọi việc tiến hành thuận lợi hơn rất nhiều, và cô ấy cũng là một người chăm chỉ. Ngay khi tôi còn ngồi học ở trường tại vương đô thì cô ấy đã hoàn thiện bức vẽ của mình rồi. 1 K1 t2 i1 Y- u$ `8 x5 u$ _' Y
 Nếu là tôi, có khi tôi phải mất đến hơn 3 năm mới hoàn thành được bức phác thảo như vậy. Với những đường nét tinh tế của mình chỉ mất nửa ngày để vẽ, cô ấy đã thiết kế những con đường, trại mồ côi và trường học theo kiểu kiến trúc nửa Nhật Bản nửa phương Tây. Công nhận mà nói với tài năng này thì ở kiếp trước Lula được cho là một thiên tài mĩ thuật rồi.* L# y! @3 @$ m3 v! r/ K6 X' Y
 Khi để ý kỹ, có thể nhận ra con đường của cô ấy có chú thích kích thước còn lớn hơn cả một toa tàu hỏa khi xoay ngang lại, có nghĩa là vấn đề đi lại hay ùn tắc giao thông sẽ được   giải quyết trong bản phác thảo này luôn .
0 d3 z/ B+ {6 l8 X Một điều nữa mà tôi thấy thú vị ở Lula là cô ấy vận dụng tối đa kiến thức ở kiếp trước và sử dụng những ký hiệu đánh dấu riêng trong khi quên rằng tôi chỉ đang mang trong mình kiến thức của một học sinh cấp hai, tôi có thể làm được mấy điều kỳ diệu như tạo ra ‘ máy tính loại CASIO’ hoặc ‘ máy đánh chữ Olympia’ chẳng qua là có hiểu chút kiến thức ít ỏi cùng với việc sử dụng ma thuật sáng tạo. Chứ thực lòng mà nói bắt tôi tự tay chế tạo ra những thứ ở trên mà không dùng phép thuật thì tôi đã xin bó tay từ lâu rồi.

" }9 ~% W7 f* # f Đặc biệt là ở đây cô ấy muốn xây cơ sở hạ tầng với chất liệu là bê tông nhưng không có cứng thái quá giống như bức từng thành mà tôi đã làm. Điều đó làm cho tôi có hơi xấu hổ vì không hiểu thực sự có phải mình đã hơi quá tay hay không?                 ( Trans: Đối với người bình thường thì đó là quá tay rồi đó main!  :D )
1 T7 L4 P; [0 ` Tuy nhiên nhu cầu gỗ liên quan đến vật liệu xây dựng lại tăng lên từng ngày, điều đó làm cho tôi cảm thấy lạ.! b2 I8 G& U* O  n: a: C

* `5 j6 9 Z8 5 b: o1 p4 x8 N$ N8 I. D"Dalmatia,  những phần gỗ này ..."
* p6 Z* N- r, q8 v+ r5 x9 f& O  h# d9 f; A$ l. ~/ ?+ `( F8 ! e
"Cậu Cain, gỗ này là chúng tôi lấy từ rừng, tôi đã nhờ một số người quen để chặt những cây thân gỗ đã già. Có phải cậu có thắc mắc danh tính của người chặt không ạ?"
5 ]8 Z- C  o/ c& N! _0 I2 t
; h* c, `$ l- z7 v6 [  k: z Chỉ nghe Dalmatia nói thôi là tôi cũng biết người quen mà Dalmatia nói đến là ai rồi, nếu các bạn còn suy nghĩ là ai thì mong là bạn chưa quên anh bạn ‘ hắc cẩu’ của Dalmatia. Vâng, thế nên khi nghe Dalmatia hỏi tôi chỉ biết lắc đầu và cười trừ.8 m) s' S7 v, x: K: ~3 H6 q' }

9 e+ `* H% l* [" t4 ^, j( `8 ~. ^"Không, không cần đâu ạ. Xin ông đừng để những mạo hiểm giả trong rừng nhìn thấy nó nhé. Sẽ rất phiền phức đấy."
4 k, [/ P, T; T; d$ {

+ F- J; k5 R! V0 `' u& x) {"Tất nhiên rồi ạ, xin cậu cứ yên tâm. Tôi chỉ để thú cưng của tôi hoạt động khi trời đã khuya thôi. Còn về việc khuân vác vật liệu về thành phố thì tôi đã thuê hẳn một công ty để mang về rồi. Tôi sẽ không để có sơ suất gì trong việc này đâu ”.& c1 r% b% F3 Z& W# ~! ( p- f
' O+ @8 + }- y1 e: i3 d6 Y- ^1 R
 Tôi gật đầu hài lòng  với những lời của Dalmatia. Nếu tôi hoàn toàn dùng phép thuật của mình thì đó sẽ cho là quá gian lận, và việc này cũng kéo theo hệ lụy là nhiều người mất việc làm. Ở thế giới nào cũng vậy, nền kinh tế phát triển khi lãnh chúa bỏ tiền ra để thuê nhân công và đầu tư. Tôi đã thấm nhuần bài học này từ một tiết học lịch sử ở kiếp trước. Khi số lượng việc làm và số lượng người tăng lên thì doanh thu của công ty sẽ tăng lên và doanh thu từ thuế cũng tăng lên.
7 f4 O: G2 c6 k) K  `& k, F+ M Và cuối cùng, điều mà tôi muốn ở đây là tăng số người ở đây từ con số 3000 người có tính cả những mạo hiểm giả lên đến 10000 người .
' j. j9 Q. C. C, _! ~  N  | Sau khi đã thống nhất công việc với nhau như vậy, tôi thả lỏng cơ thể và thưởng thức tách trà do Dalmatia pha.# ]2 n( X; f1 H" ~9 g  V* h

: x% z- B% w( }"Có vẻ như mình sắp ổn định cuộc sống cho người dân ở đây rồi."' ~/ c- D4 p3 j8 b  t5 x  o/ t


6 B( O9 b! W2 L9 g$ n. I Độc thoại như vậy, tôi nhìn ra cửa sổ bên ngoài khi một số phần đất ở đây đã được tôi tiến hành san phẳng và hàng đống vật liệu chất như núi ngay trước mắt.
* K1 _' J& o! m+ q& U3 p. ?# I7 J1 q* ^" i0 M% y# k0 [" g
"Tôi nghĩ đã đến lúc ta nên tháo bỏ bức tường cũ. Nếu là thể làm được việc đó, chính sách xây dựng sẽ lại bùng nổ. Tôi đã liên hệ một số công ty ở thủ đô hoàng gia tới đây để giúp chúng ta rồi. Chẳng mấy chốc dân cư ở đây sẽ trở nên đông đúc và khi đó mọi người sẽ hạnh phúc ấm no khi ta hoàn thành xong các chính sách đã được bàn lúc trước ."
" s7 e% ^/ H5 D, U+ K+ ^
0 k# P+ A1 _% q Lời nói đó phát ra từ người quản gia đứng sau tôi – Dalmatia. Ông ấy đúng thật là tuyệt vời, dù là công việc quản gia hay về chính trị nội bộ ông ấy đều có thể làm được. Đúng thật là vị quản gia đa tài mà.# C# J7 _6 {) R' b
 Trong căn phòng hiện tại, Lula nhìn đăm chiêu vào bản phác thảo của mình bỗng đứng dậy và phán ngay một câu.
% d' `# V( Y# c$ _
: s+ ^- u- n+ _"Nào, chúng ta phá banh bức từng cũ nào ~ ~"0 E6 m" H6 N  n8 P4 n$ l
! T  V. n1 h+ x. j
 Tôi, người đang cố gắng cho bản thân bình tĩnh. Cũng suýt bị sặc nước.- P7 H! p! p5 t5 h) x& H

1 n2 H  ?, |* h* c. G0 }/ W# S
"Nói như vậy là quyết định tháo dỡ thật à, Lula ?"
' ]( Q% G- P  q+ D3 r( h
+ q. u3 W9 p: s, ^4 p Nghe tôi hỏi vậy, Lula gật đầu. Nhưng rồi lại khuyên tôi nên ra tận bức tường thành đó để quan sát chắc chắn, điều đó là tôi cảm thấy có phần thất vọng vì mặc dù cô ấy không quên lượng ma thuật khủng của tôi nhưng lại không biết rằng quyền năng của ma thuật sáng tạo không phải cứ ra tận nơi mới làm được.
# q- c5 {" r9 U& m, n6 e+ p! v; f Như muốn thể hiện bản lĩnh ‘ hack game’ của mình cho cô ấy xem một lần nữa. Tôi đưa tay về hướng bức tường cũ và niệm phép.
* a. C1 [1 q- o# E- K" E/ S
9 B' H; _: f* w' H+ L/ "Ma thuật sáng tạo – Tháo dỡ." 6 X5 u& O' Q- u2 W4 V

1 I9 N4 T! Q* D0 ~. Y7 q Chỉ sau lời nói của tôi, bức tường thành ồn ào sụp đổ. Và ngay lúc đó tôi đã kịp dịch chuyển toàn bộ số gạch của bức từng vào trong hộp vật phẩm của mình để tận dụng nguyên liệu cho phần làm vỉa hè trong tương lai.# t8 W- P! Z* v
+ e( g0 D9 m5 p) n; z- ) Y, t3 h( q
"... Ăn gian quá"( a: D0 m# f/ b

0 }; u( s) H% j! o$ G5 N) ^1 j Tôi cứ tưởng Lula sẽ khen là ‘ tuyệt vời quá’ hay là ‘ ngầu quá đi’, nhưng thay vào đó cô ấy lại nói tôi là ăn gian. Đúng thật là không thể hiểu nổi phụ nữ mà, trong khi nhìn những cư dân ở quanh đó nhìn ngơ ngác trước sự sụp đổ của bức tường cổ đã trôi qua vài thập kỉ thì cô ấy lại thốt lên và khen tôi ‘ ăn gian’. Vâng, là một thằng đàn ông nghe được vậy chắc hẳn là ai cũng đau lòng.
: n4 k* N! R  ^: K8 G
 Tuy nhiên, tôi không có thời gian để mà suy nghĩ lung tung, tôi phải ổn định lại người dân ở dưới đó nếu không muốn họ náo loạn cả lên chỉ vì một bức tường. Vì vậy nên tôi dùng phép phóng đại âm thanh đi xa.
3 h; [7 F: {8 v9 G$ K# r3 y! x* b# A&
"Thư các quý ông, quý bà, tôi xin lỗi vì đã làm mọi người ngạc nhiên. Tôi là lãnh chúa Cain Von Sylfort. Việc tháo dỡ bức tường thành này cũng vì nó gây một sô trở ngại nhất định trong việc phát triển thành phố. Tôi mong mọi người có thể thông cảm, và những người nào là thợ xây, thợ mộc,... hay là mạo hiểm giả cũng như dân thường nếu có thể làm  những công việc xây dựng xin hãy giúp đỡ  chúng tôi. Tôi sẽ trả mức lương tương ứng cho các bạn. Thành thật cảm ơn mọi người rất nhiều. "
1 R7 |% l$ [- H: s1 z2 E* d
; m( M9 f1 m; M" e7 t Ngay lúc đó, cả lãnh thổ như hưởng ứng phong trào đổi mới Drintle. Hầu hết đều hưởng ứng lời kêu gọi của tôi bởi nơi đây hầu hết đều là những người dân nghèo sống trong khu ổ chuột hoặc không nghèo thì gia đình cũng chỉ đủ để ăn bữa cơm qua ngày, nhưng cũng có một số thì vẫn còn bán tính bán nghi do theo quan niệm xưa nay của một vài người ám chỉ quý tộc không bao giờ tốt với người dân.1 G  b  B: m0 W5 p

: ]* [) v0 k2 D"" Tiến lên nàoooooooooooooo !!!!! "". h  c$ K6 N0 x4 {4 V


8 Q: I0 R, h9 r- p4 A4 G Một lần nữa, cả Drintle sôi nổi sau lời của tôi. Người người nắm tay nhau ra và cổ vũ tôi tái xây dựng Drintle nơi đây.) I5 Z( U' I0 O* s' r+ p

0 w8 R- o9 _& U0 {. l! |8 R"Chúng tôi hiện tại sẽ tháo bỏ những khu ổ chuột tồi tàn, nhưng bà con cô bác hãy yên tâm. Ngay sau đó sẽ có những ký túc xá, những căn nhà mới đón chào các bạn. Sẽ không ai phải chịu khổ nữa, mọi người sẽ có nhà, có cửa, có thể tìm việc làm để nuôi sống bản thân. Mọi người có đồng ý không ạ?. "( J: R& C" L$ V) [. a. Q
3 o/ X" z3 Z/ ^' z
 Những người ở khu ổ chuột đồng loạt kêu to hai chữ ‘ đồng ý’. Nghe thấy thế, tôi cảm thấy phấn chấn hơn hẳn dù hiện tại cơ thể đã hơi ê ẩm, tôi nhờ Alex và binh lính di chuyển những người trong khu ổ chuột đến một nơi an toàn để tiến hành tháo dỡ và xây dựng lại mảnh đất khô cằn này.& W% D; F' j) p" Q( G& l
 Cũng như bức tường cũ của Drintle, tôi thực hiện phép ‘ tháo dỡ’ và cất những nguyên vật liệu cần thiết vào hộp vật phẩm hết lần lượt từng nơi được gọi là khu ổ chuột trong trong thành phố.7 ]* w: o, ?1 K( B. g5 p
 Vài ngày trôi qua, giờ đây đã có những ký túc xá tạm thời cho người dân sống ở đây và tất cả khu ổ chuột đều được tháo bỏ. Việc còn lại chỉ là xây nhà mới cho họ thôi.
9 G( @! U) N5 l+ |6 B Tôi giờ đây đang ngồi trong phòng cùng với những cộng sự đáng tin cậy của mình.

: Z  k' u% z; ?$ l& r
. d$ ?5 c) g/ H- {; r1 i"Tôi sẽ để nó lại cho mọi người để chi tiêu trong tương lai sắp tới."
! A, t; v* F: ?7 j8 m8 {) Z
6 c- Q( l, k0 M5 ?4 T9 ` Dứt lời, tôi đưa cho Alex một khoản tiền phí xây dựng. Đó là một túi tiền có chứa 100 đồng bạch kim bên trong, tương đương với 1 tỷ yên Nhật.
$ q- h4 V) t( x8 V, G- G, H Đây toàn bộ là tài sản tôi tự tích lũy từ trước tới nay.9 T, |* ^! r9 m. a
Tuy vậy nhưng làm sao tôi đưa cho Alex hết tài sản của mình được, nghĩ vậy nên tôi cũng giữ lại bên mình một ít đồng bạch kim trong hộp vật phẩm., S/ g% |# F1 L$ s( G

. u1 Y8 _& U6 U6 l4 {" s"Cám ơn Cain, anh cũng đã cho người yêu cầu  phía kinh đô chi viện một số binh lính đến đây rồi, cả những người thợ nhân công nữa."; {7 s0 C) K3 p3 [4 |

6 f9 U/ i6 ~' O. [ Alex vừa nói vừa cất túi tiền vào két sắt.3 E" K" k, X# l" ~: @
( d& ~* j( h: q. ^% F& Z% W! K
"Uhm. Hiện em không chắc sẽ ở đây giúp đỡ mọi người được lâu, do sắp tới em phải đến lãnh thổ Malvik có việc. Và cũng phải đến nói chuyện với cha mẹ của Tiffana nữa. "
5 [4 z- q- R1 {4 S  V4 o Ở thủ đô hoàng gia, trường học cho nghỉ hè 2 tháng, sở dĩ có kỳ nghỉ hè dài như vậy là do đa số học sinh là quý tộc từ mọi miền đất nước đến học tập.
* C; Z: f1 |6 ]$ G4 D6 N! H
 Một số  thì có biệt thự ở vương đô, nhưng hầu hết sống trong ký túc xá bên trong trường.
% g9 : u- d* G, L, `& b3 g3 @1 i$ ^* k* |
"Anh hiểu rồi, vậy chú cứ thong thả mà đi gặp phía gia đình vợ của chú đi. Còn lại cứ để anh mày lo. ~ ~."3 P2 t! G, h  U/ S% q
* }7 Z( U3 c5 |2 s8 O- v
 Tôi gật đầu và cười gượng sau lời vừa rồi của Alex.
( T% v/ * ?6 r) B: v; : F* t" z Và mấy ngày qua tôi cũng đã giải quyết nhiều việc ở Drintle rồi. Có lẽ tôi nên về kinh đô thôi nhỉ. Quyết định như vậy, tôi nói lời tạm biệt với mọi người trong phòng và dịch chuyển về thủ đô hoàng gia.* b! F& V# {* _! y( I$ U, w( F
 Vừa về đến văn phòng mình ở vương đô, tôi ngay sau đó đi xuống dưới nhà thông báo với Koran Và Sylvia về chuyện tôi đã trở về., D# g4 g6 k) x0 E7 G9 |

5 q/ y3 W1 G, L"—Ngài Cain, ngài nhận được một lá thư…… ..."
: c4 v0 _! Z% _! s8 t* m+ a/ V: k2 D/ G# u4 C" O& s3 `
 Koran, người đang vô cùng sợ hãi và xác nhận con dấu bằng sáp trên lưng, chậm rãi đưa lá thư cho tôi.
) @, E# @1 w" S9 B  W. ?# A9 d- p Đó là quốc huy giống như lá cờ trên lâu đài của Esfort, đây là một lá thư mà nhà vua gửi cho tôi.
' U4 I! c1 a' P% C- _( 5 y2 W( t. d Tôi hiểu vì sao Koran lại sợ sệt như vậy rồi.

! M( j' e6 Z( {. C, Q& w4 o Và trong thư chỉ vỏn vẹn một câu.
+ o" g7 O; l/ Z8 b6 r" a1 Z9 L2 q9 g. f$ k
"Ngay sau khi nhìn thấy bức thư này, mau đến Lâu đài hoàng gia ngay lập tức."$ x, X0 |; ^' P9 W  w

; P" V8 z5 I  S Tôi ngay lúc này cũng chỉ biết thở dài, và đưa nội dung lá thư cho Koran xem. Và Koran cũng ngay sau đó thở dài giống như tôi.
" D1 ]5 D2 m2 g$ U" }& e& l. t% i8 b- _. Y
"Koran, em sắp phải đến lâu đài rồi. Chắc là em sắp bị ‘ ăn cám’ về chuyện ở Drintle"( H7 R4 t1 Q$ E1 b2 b/ Z2 [0 ]

) }+ S" M9 G1 ?2 q3 h6 D( w"Tôi sẽ chuẩn bị xe ngựa đến lâu đài cho ngài."' ^, F* t! Y3 c7 S

4 |( y7 x+ T  O- r& [4 h Do đó là bức thư của nhà vua, Koran lao ra khỏi phòng rất nhanh và đi về phía xe ngựa.
8 P6 ~9 * G7 |/ P! b' L3 ?* p0 ~' D: `9 q Ngay sau khi được Koran gọi xác nhận mọi thứ đã sẵn sàng, tôi lên cỗ xe ngựa của mình và chiếc xe ngựa bắt đầu lăn bánh.
5 t' p* X& v. R' [5 _9 z$ m& v Mặt trời  giờ đây đã lặn, và không có xe ngựa nào đến lâu đài  trừ trường hợp khẩn cấp như cỗ xe của tôi. Kiểu như tôi phải vào lâu đài như ‘ cơm bữa’ nên mấy anh lính gác cổng đưa tay vẫy chào tôi mặc dù xe đi rất nhanh vào khuôn viên lâu đài.: d; ?, z$ y; N- k

 Không lâu sau đó tôi được một cô hầu gái hướng dẫn vào phòng khách.
3 |$ T8 i( M5 a  j9 g7 Y Lúc mà tôi chuẩn bị nâng ly trà thưởng thức thì nhà vua và Bộ trưởng Magna xuất hiện.% u, @* y. D" Y- `: b9 L* T
 Tôi ngay lập tức đứng dậy và cúi chào lịch sự.
( @$ z+ E' [, N9 A+ }* {% p4 E6 e9 |; w  B
"Miễn lễ."
  @% V  f; X8 v8 V( N# a
) t' d( Y  M/ r5 b* h  Vừa nói nhà vua ngồi ở chỗ thường lệ của mình, và bên cạnh là Bộ trưởng  Magna.
0 O' o+ ?: X1 |- P% b2 A+ F Tôi cứ nghĩ sắp bị giảng đạo te tua nhưng có vẻ tôi đã lầm.  q* e% x# a4 M/ U
/ V6 z( `( A' E5 O* L. Y- b
"Thật ra sắp tới có vị thánh nữ từ vương quốc Malinfort đến thăm quốc gia này. Khanh cũng được nghỉ hè ở trường học. Do vậy ta giao cho khanh trọng trách hộ tống vị thánh nữ đó. "4 F7 k* m7 W9 H

, s( Y% S$ c9 n" Y  p5 P  {2 a! v+ W5 d( w) f3 w, ?
 Hiện tôi đang để tâm đến việc phát triển Drintle, nhưng có thể sẽ phải tạm gác lại để giải quyết chuyện khác rồi.
; |2 V7 j1 k' b, p1 T( S




上一篇:Chương 79: Phát triển Drintle (P1)
下一篇:Chương 81: Vương quốc Malinfort

Novelz website đọc truyện online

Trả lời nhanh Lên trên Trở lại danh sách